Chiều nay thật sự vui quá, tôi đóng cửa phòng làm việc, rót vài ly cognac. Đã một thời gian dài tôi không đụng đến giọt rượu nào. Qúi bạn, hãy thong thả cùng tôi thưởng thức mùi hương tinh tế của rượu, và nghe câu chuyện về thằng Chu Diễm Hòa.
Cách đây 4 tháng. Chị Hà, kế toán trưởng Trường Chính Sách Công, nơi tôi đặt trụ sở văn phòng đến gặp tôi và hỏi: “Công ty mình làm du học đúng không em?”
Tôi và chị Hà đã làm việc trên giấy tờ với nhau hơn 6 năm, nhưng mãi đến hôm đó chị mới để ý đến tên công ty tôi trên chiếc Hóa đơn mà chị vừa xuất xong. Câu chuyện này không lạ, thưa quý vị, vì nó là hệ quả của một quá trình dài “tự kỷ” của tôi.
Câu chuyện sau đó chỉ kéo dài 5 phút. Nội dung là đứa cháu của chị đang nộp hồ sơ đi du học Phần Lan, đã đặt cọc và đến giai đoạn chuyển tiền học phí. Chính xác chỉ bấm nút XÁC NHẬN là xong. Đột nhiên chị cảm thấy không ổn, toàn bộ kế hoạch đều không ổn. Và chị tìm tôi để được tham vấn một lộ trình khác. Tôi bảo chị dẫn thằng nhỏ lên gặp tôi.
Thằng bé tên Chu Diễm Hòa, 24 tuổi, tốt nghiệp bổ túc văn hóa. 18 tuổi đã lao vào đời đi làm, từ bảo vệ canh giữ kho hàng đến nhân viên văn phòng phụ trách khâu nhập liệu kiêm shipper ban đêm. Vừa làm vừa tự mày mò học IT và xin vào được một công ty phần mềm của Nhật, lại tiếp tục từ một thực tập sinh lên thành kỹ sư phụ trách dự án chính. Nó tự học Tiếng Anh và lấy được Ielts 6.0.

Tôi hỏi: bây giờ mày muốn thế nào?
Nó nói: con muốn đi du học. Con muốn học ở nơi nào có thể đi làm thêm kiếm tiền trang trải sinh hoạt phí.
Thú thật. Nó làm tôi bối rối. Bối rối vì trong suốt 12 năm qua, tôi chưa từng gặp một đứa nhỏ nào nghị lực phi thường đến như thế. Chỉ một câu ngắn gọn. “Đi New Zealand. Đó là phương án tốt nhất, và chú có thể hỗ trợ mày” Còn Phần Lan, chẳng có cái gì ngoài tuyết và chim quạ.
Ngày ký hợp đồng, ngồi trước mặt tôi là cả một ban bệ hoành tráng gồm dì Bảy (chị Hà), thêm vài anh chị của thằng nhỏ. Nói chuyện một hồi thì mỗi đứa mang một cái họ khác nhau.
“Hành trình đi đến cuộc gặp gỡ hôm nay, dì Bảy nói, có sự chung tay mỗi người một chút của bà ngoại, các dì và các anh chị của Hòa, mong chú Sơn hết lòng giúp đỡ.”
Tôi lại thêm một phen ngỡ ngàng. Tôi chưa bao giờ chứng kiến khung cảnh một gia đình đặc biệt như vậy, và thương nhau đến như vậy.
Giây phút đó, tôi đã phác thảo nhanh một vài kế hoạch đặc biệt cho đứa nhỏ đang ngồi trước mặt kia. Nhưng mọi thứ chỉ có thể được thực hiện sau khi visa thành công. Và thú thật, chuyện này không dễ.
Cả bộ phận xử lý hồ sơ của công ty tôi ngồi lại với nhau, phân tích hồ sơ, mổ xẻ vấn đề và lên phương án giải quyết. Tính từ lúc tốt nghiệp THPT, nó gap 5 năm, không có một bằng cấp hay chứng chỉ nào ngoài tấm bằng Ietls 6.0. Có những lúc tưởng như bế tắc, nhưng cuối cùng, với sự cảm thấu sâu sắc, chúng tôi đã hoàn thành các bước cần thiết để nộp lên lãnh sự quán NZ. Để chắc chắn hơn, lần đầu tiên, tôi viết thêm một bức thư cho viên chức Lãnh sự. Tôi viết thế này: '' Thưa quí ông bà, trong 12 năm làm công việc này, đây là một sinh viên xuất sắc nhất mà tôi biết….Khi quí vị chấp nhận nó, quí vị đã góp phần hình thành ra một kỹ sư tài năng cho mai sau”.
Và hôm nay, trái ngọt đã đến. Cả công ty tôi vỡ òa xúc động cứ như thể đó là người thân của mình vậy.

Mừng cho thằng bé, một hành trình mới, một tương lai mới đã mở ra thênh thang.
Mừng cho chúng tôi. Thành quả này giúp chúng tôi thêm kiên định trên con đường đã chọn.
Công ty Du học Công giáo mở ra chính là để làm chiếc cầu cho những đứa trẻ thiếu điều kiện nhưng thừa nghị lực thay đổi số phận.
Bạn dám ước mơ. Chúng tôi dám đồng hành.

