Phú Cường, một buổi sáng đáng ghi lại.

Mà nói thiệt với quý bạn, tôi cũng không biết phải ghi ra làm sao nữa. Đầu óc thì đầy việc, còn tụi nhỏ phòng MKT gào lên:

“Chú không viết thì không ai viết nổi hết! Thứ Bảy tới giờ rồi đó!!”

Thôi thì… có sao ghi vậy.

1- Chuyện thứ nhất: Thằng nhỏ lớp 8, tên Thắng.

Nó đi chương trình du học hè 15 ngày ở Liston, trường nam sinh Công giáo. Về tới Việt Nam, nó đòi đi luôn.

Tôi hỏi:

- “Sao vậy? Mới lớp 8 mà.”

Nó nói tỉnh queo:

- “Con thích lắm chú. Ở đó con được học về lòng can đảm, sự chính trực…”

Tụi tôi có quay video đoạn nó nói. Nhìn thằng nhỏ, tôi hiểu ngay:

Giáo dục Công giáo không chỉ dạy kiến thức. Họ dạy nhân phẩm.

2- Chuyện thứ hai: Con bé Song Ngân.

Tôi hỏi nó:

- “Ê, trường của mày top mấy thế giới?”

- “Dạ University Aukland top 65 thế giới chú.”

- “Bao nhiêu sinh viên?”

- “Dạ… 25.000.”

- “Vậy mày có gì khác tụi nó?”

Nó thẳng cái lưng nó lên:

- “Dạ, con là sinh viên Việt Nam duy nhất được học bổng Chính phủ New Zealand tại trường này.”

Tôi nói với nó:

“Con nhìn ba con kìa. Đó là điều hạnh phúc nhất của một người cha. Lần sau gặp nhau, câu chuyện của mày và tao phải nằm ở tầm Global Citizen, hiểu không?”

- “Dạ con hiểu òi chú.”

3- Chuyện cuối: Thằng bưng hủ tiếu.

Cả nhà sống bằng nồi hủ tiếu buổi sáng ở quận 12.

Câu chuyện đầy đủ thì nằm ở đây:

“Công thì không lẫn với quạ.”

https://www.facebook.com/share/p/187Pm4uNfA

Tôi cho nó 1.000 USD, nói:

“Chú phụ chút đỉnh tiền vé máy bay. Ráng lên nghe con.”

Ba nó lên, nắm chặt tay tôi, quay mặt đi để dằn cơn xúc động.

Tôi nói: "Anh không cần nói gì đâu.”

Thưa quý vị, thưa các gia đình,

chúng tôi chỉ là một trạm trung chuyển.

Và tôi, một người đàn ông bình thường, chỉ là một công cụ trong tay Thiên Chúa.

Còn ba đứa trẻ kia, chúng là bằng chứng của Đức Tin của chính chúng nó, của những gia đình đã nuôi chúng bằng lương thiện và hy vọng.

Chúng tôi không tô hồng giấc mơ du học.

Chúng tôi không bán viễn cảnh.

Chúng tôi chỉ giữ đúng một nguyên tắc:

Nếu con bạn có khả năng, chúng tôi sẽ mở đường.

Vì đó là sứ vụ của Catholic MTA.

Xin lời cuối cho sự biết ơn

Xin cảm ơn Cha Anton Hà Văn Minh- Chánh xứ Nhà thờ Chánh Tòa Phú Cường, đã lên chúc lành và nâng đỡ cả sự kiện bằng sự hiền từ và trí tuệ của ngài.

Xin cảm ơn Fr. Gioan Trần Văn Thuận - Dòng La San Vietnam.

Suốt buổi sáng, thầy đứng cạnh chúng tôi như một sự hiện diện của tinh thần La San: Giáo dục - Nhân bản - Đức tin - Tận hiến cho người trẻ.

Không có quý Cha, quý Fr, buổi sáng hôm thứ bảy sẽ không trọn vẹn.

Nguyễn Vũ Tùng Sơn Điều cuối cùng còn lại - là Tình Yêu!