Một cuộc phỏng vấn thất bại.

Một cuộc phỏng vấn thất bại.

Vài ngày trước, tôi phỏng vấn một vị trí Business Manager. Ứng viên là một cô bé rất thông minh, sắc sảo, và tự nhận mình là “ngoan”. Bố khỉ, nó chỉ hơn thằng con tôi 2 tuổi.

Nói chuyện một hồi, tôi… đuổi nó đi du học.

Đi đi con.

Đừng phí hoài cả một tuổi trẻ như thế này.

Cái con cần bây giờ không phải tiền. Không phải một job để ngày qua ngày lặp lại.

Mà là kiến thức. Và quan trọng hơn: một tầm nhìn, một thế giới quan - no limit.

Đi đi, đừng sợ.

Con sẽ thấy cả dải ngân hà rực rỡ trút xuống giữa màn đêm sa mạc.

Con sẽ đứng bên sông Thames lúc chiều muộn, khi ánh hoàng hôn làm London chậm lại.

Rồi có một ngày, con nhấp một ly champagne bên dòng sông Seine, và biết rằng thế giới này rộng hơn rất nhiều so với những gì con từng tưởng.

Và có lúc, chỉ một mình, giữa thiên nhiên hùng vĩ, lắng nghe hương hoa lẫn trong hơi gió... con sẽ nhận ra mình nhỏ bé đến mức nào.

Những khoảnh khắc đó sẽ biến đổi cuộc đời con mãi mãi.

Đi cho đã đi.

Rồi chọn một người đàn ông và lập gia đình.

Nhớ kỹ điều này:

Đó phải là một thằng mà ý chí và nghị lực tỏa ra sáng rực. Và với trực giác nhạy cảm của một người phụ nữ, con sẽ nhận ra đó là món quà vô giá của đời mình.

Rồi tụi mày sẽ có sự nghiệp.

Có gia sản.

Và cùng nhau gây dựng một gia đình bền vững.

Nghe chú.

Đừng tưởng cái bằng Master của con là ghê gớm.

Trong mắt tao, nó chưa là gì cả vì thiếu trải nghiệm, thiếu va đập, và thiếu một thế giới quan đủ rộng.

Đi đi.

Vài năm nữa quay về, khi đôi mắt con đã chứa cả đại dương và trái tim con đã đủ vững chãi trước sóng gió, ta sẽ nói chuyện tiếp. Lúc đó, con không cần đi xin việc nữa. Vì lúc đó, con chính là người tạo ra vận mệnh của mình.

Tự do không đến từ may mắn.

Nó chỉ đến khi con đủ bản lĩnh để gánh lấy lựa chọn của mình.

Không có bản lĩnh

thì cũng chẳng có tự do.

Nguyễn Vũ Tùng Sơn

Bài viết liên quan:

Một cuộc phỏng vấn thất bại.